Tin Tức Hot

Tình yêu vẫn quay về sau 3 lần bỏ trốn khỏi anh

Là gái nạ dòng, mình đã chia tay chồng và ra đi tay trắng. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi cho mình đứa con trai bé bỏng nhưng vì không có gì mang theo ngoài bộ quần áo cũ và 28 nghìn đồng còn sót lại trong túi, nên mình đành gạt nước mắt để con lại nhà chồng. Bước ngoặt của cuộc đời Phương đã dẫn cô sang trang đời mới từ lúc nào không hay.

Nguyễn Thị Phương (28 tuổi) ở huyện Ứng Hòa (Hà Nội) tâm sự về quá khứ ám ảnh của mình. Bước ngoặt của cuộc đời Phương đã dẫn cô sang trang đời mới từ lúc nào không hay.

Những ngày tháng khó khăn nhất, Phương bất ngờ gặpmột người đàn ông. Anh không hỏi chuyện cũ của Phương, mà cứ lặng lẽ giúp cô mọi việc, quan tâm cô trong những lần đi làm về mưa to gió lớn. “Hơn 1 năm quen biết thì bọn mình có tình cảm với nhau. Nhưng mình sợ nên đã nói với anh là cho mình thêm thời gian. Có lần, mình bị cảm, không biết gọi ai, nên đã gọi anh đến đưa đi bệnh viện. Anh tạm gác lại công việc, ở lại bệnh viện chăm sóc mình đúng 5 ngày, mình dứt sốt, sức khỏe đỡ dần, anh mới đi làm lại” – Phương đỏ ửng đôi má khi kể lại cảm xúc ấm áp ngày đầu.

Trong lúc mình vô cùng lo lắng, buồn bã, thất vọng, thì anh lại kiên quyết thể hiện tình cảm với mình

Cảm động với tấm chân tình của anh, Phương đã chấp nhận lời yêu của anh. Anh đã đưa cô về nhà chơi. Lần đầu, ai cũng ủng hộ 2 đứa. Nhưng lần thứ 2 về nhà anh, thái độ mọi người khác hẳn, họ nói bóng, gió chuyện mình là gái đã bỏ chồng, đã có con, không thể lấy anh là trai tân được, không thể về làm dâu nhà họ.

Tình cảm của 2 đứa bị vấp phải sự phản đối kịch liệt từ gia đình anh. “Trong lúc mình vô cùng lo lắng, buồn bã, thất vọng, thì anh lại kiên quyết thể hiện tình cảm với mình, anh bỏ nhà đến nơi mình ở trọ sống chung, không chịu về với gia đình” – Phương kể.

“Gia đình anh cũng tìm ra nơi 2 đứa ở, họ tiếp tục mắng mỏ, nhiếc móc mình và lôi anh về nhà. Quá chán nản, mình rất buồn và bỏ đi nơi khác tìm nhà trọ cho yên. Không nói lời nào với anh, cũng thay đổi toàn bộ số điện thoại, zalo. Nghe nói anh đi tìm mình khắp nơi trong sự hoảng hốt, lo sợ, nhưng mình vẫn im lặng” – Phương cho biết thêm.

Cứ nghĩ, chia tay luôn như vậy sẽ tốt cho cả cô và anh. Nhưng không, Phương bỏ anh đi được 20 ngày, thì cô phát hiện mình đã có thai. Quá lo sợ, cô không dám nói với anh, cô chỉ còn biết tìm người bạn gái thân để than khóc cho số phận hẩm hiu này. Ai ngờ, bạn Phương đã tìm anh để thông tin sự thật. Anh nhẩy cẫng lên, la hét sung sướng khi biết tin anh có con. “Anh chạy ngay đến chỗ mình, dắt mình về nói chuyện với gia đình lần nữa, về đứa con trong bụng mình chính là giọt máu của anh, anh xin cả gia đình hãy tác thành cho 2 đứa” – Phương nhớ lại.

Tuy nhiên, gia đình anh vẫn không thay đổi thái độ, mẹ anh nói rõ, sau này con chung, con riêng sẽ rất phức tạp, họ lại thêm lần nữa ra sức đuổi Phương ra khỏi nhà, cố chia tách 2 đứa bằng những lời cay nghiệt. Mẹ anh nói, nếu anh vẫn cố theo cô, cả nhà sẽ từ mặt anh. Khi mẹ con anh còn đang to tiếng, Phương ra bắt xe bỏ trốn khỏi anh. “Lần thứ 2, mình quyết định rời xa anh, lúc đó thai được 5 tháng. Lần này, anh lại lặn lội và tìm được mình. Anh khẳng định sẽ được cả nhà đồng ý,vì bụng mình đã lùm lùm, con anh đã lớn. Thế nhưng, mẹ anh đuổi luôn cả 2 đứa ra khỏi cổng”.

Có một điều, mình biết sẽ không thay đổi được, đó là tình yêu của anh dành cho mình là trọn vẹn

“Lần thứ 3, tranh thủ lúc anh vào bếp, mình lại bắt xe bỏ trốn khỏi anh lần nữa. Lần này mình cương quyết và không liên lạc với bất cứ ai, kể cả bạn bè, đổi luôn số điện thoại”. Phương nghẹn ngào kể, tủi thân nhất là thời gian một thân 1 mình, phải lo mọi chuyện khó khăn chồng chất và hơn thế, cô nhớ anh kinh khủng. Nhiều lần cô nghĩ đến cái chết, nhưng nghĩ còn đứa con trong bụng đang lớn, cô lại cố gắng hơn.

Đến ngày đi sinh con, một mình cô xách túi vào bệnh viện. Nhìn ai cũng có người thân bên cạnh, khi bác sỹ hỏi người nhà, Phương chỉ biết lắc đầu và chảy nước mắt. Lúc ấy, cô rất muốn gọi cho anh nhưng lại thôi. Cứ thế, mẹ con vật lộn qua lúc ở cữ, lúc đau đớn, lúc con nhỏ quấy khóc đêm. Mọi sự cứ ngỡ đã nguôi ngoai dần nhưng lúc con được 10 tháng, mẹ anh và chị gái bỗng dưng tìm đến cô ngọt nhạt đòi nhận cháu.

Chị gái anh nói anh đã bỏ nhà đi từ đợt đó, hiện gia đình cũng không ai tìm được anh ở đâu. Có lẽ, họ nghĩ nếu mình cho họ nhận đứa cháu về nhà, thế nào anh cũng tìm về với con chăng?

Nhưng nghĩ đến những tháng ngày khổ sở đã qua, mình từ chối việc cho gia đình anh nhận cháu. Anh lại hỏi dò địa chỉ và tìm đến với mẹ con mình. Vừa nhìn thấy nhau, cả 2 không nói được gì, anh ôm chặt lấy mình, nước mắt cứ thế tuôn chảy. Mình động viên anh về nhà với mẹ và gia đình, mọi người cũng đi tìm và lo lắng cho anh rất nhiều nhưng anh nói, nếu không có mẹ con mình, anh không về lại căn nhà đó nữa.

Mình rất thương anh và cũng muốn con có bố, có một gia đình hạnh phúc trọn vẹn. Thằng bé càng lớn càng giống anh như đúc. Cuộc sống của mẹ con mình, từ ngày có anh lại ấm áp, vui vầy. Căn nhà nhỏ cũng đầy ắp tiếng cười, anh dành tất cả sự yêu thương cho mình. Mình nghĩ, chắc chắn, lần này gia đình anh sẽ lại tìm đến nếu biết mình và anh đang sống hạnh phúc với con. Mình chưa biết có thể vì tình yêu của anh, của con mà chấp nhận tha thứ cho gia đình anh hay không. Nhưng có một điều, mình biết sẽ không thay đổi được, đó là tình yêu của anh dành cho mình là trọn vẹn, mà cả 2 đứa vượt qua bao sóng gió, mới được ở bên nhau.

Bảo Vy


Tin Tức Cùng Chuyên Mục